Vạn sự tuỳ duyên và đúng là có nhiều việc xảy đến cùng lúc theo một cái duyên nào đó. Tất nhiên, lần này, duyên lại rơi… trúng bát phở. "Biết rồi, khổ lắm, nói mãi", ắt lại có người thở hắt ra như vậy khi nghe nói đến phở. Nhưng mà tin tôi đi, một trong những thứ ẩm thực Việt nói mãi không nhàm chính là phở.
Người ta có thể nói về phở quanh năm suốt tháng không chán, y như ăn phở vậy. Thậm chí, trên facebook còn đầy rẫy những hội nhóm chuyên "rì viu" (review - bình phẩm) các quán phở từ Bắc chí Nam. Dập dòm vào mấy hội nhóm đó an tâm không thiệt. Nhiều khi đến một địa phương lạ mà nổi cơn thèm phở, các hội nhóm đó có giải đáp ngay và luôn, tận tình là.

Mới chỉ vài bữa trước thôi, cộng đồng mạng lao xao lên chỉ vì một bài báo nhắc đến chuyện ăn phở với cái tít có hai chữ "xì xụp". Thế là cả một trận cuồng phong mưa bom bão gạch dội lên toà soạn rồi cả chính trang cá nhân của tác giả bài báo. Báo hại, dù tít đã phải sửa nhưng cơn cuồng nộ không hề mau tan. Sau bài báo ấy, đọc tác giả kia thấy bỗng dưng hiền hẳn, tít chạy cũng hiền hẳn dù thực tế, ông ấy viết nào có ác ý gì.
Rồi sóng yên biển lặng được dăm hôm, lần này lại là một tác giả khác, một tờ báo khác, viết về một "vùng phở" khác. Lần này, chỉ vì mỗi từ "húp" thôi mà cơn cuồng phong dường như nhân đôi. Chắc chưa đã nư với đợt rải thảm cũ, những "phím thủ" online dội bom bù lên bài báo sau này bất chấp nó cũng không hề có ý tiêu cực gì như bài báo trước. Nhưng dân mạng mà. Tôi thích thì tôi ném đá đấy, ai dám cản vì thực ra cũng chả ai biết ai vào với ai mà lần.
Đúng lúc cơn nản nhất về phở do đợt bão mạng gây nên, nản tới độ không buồn nấu một nồi phở như thói quen thi thoảng vẫn nấu hầu con gái rượu, thì nhận được cái tin nhắn. "Dạ, anh cho em địa chỉ, em gửi biếu anh mấy tô phở em mới nấu", cậu em người mẫu gửi tin. Cậu này điển trai, gương mặt ciné lắm. Đã thế lại còn đá bóng hay. Thế nào mà cách đây vài năm, hứng chí nghe rủ rê, cậu đi thi một chương trình game show chuyên về nấu ăn dành cho người nổi tiếng và đi một mạch đến chức vô địch. Tưởng đó là đích để ngưng, ai dè được đà lấn tới, cậu đi một mạch tới chủ nhà hàng luôn. Bỏ hết cả sàn catwalk; bỏ event sự kiện; bỏ nam thanh nữ tú; bỏ quần là áo lượt, cậu quấn tạp dề gắn luôn nghề bếp. Và thành công. Đúng là yêu cái gì mà lại có sở trường về cái đó, dấm thêm cần cù vào đó nữa, thành công là chuyện có thật. Giờ chẳng thấy cậu ở những sân khấu hay trường quay nữa mà chỉ còn gặp được ở 3 nơi: sân bóng đá, nhà hàng và trên thuyền những chuyến cùng đi câu biển.

"Ôi, em mở hàng phở à? Cho anh thông tin anh lên facebook rêu rao cho", tôi trả lời sau câu cảm ơn kèm theo địa chỉ. "Dạ em chưa nhưng sắp mở anh ơi. Em mới nấu thử bếp. Mà em nấu phở Bắc. Nghĩ là anh trai nhớ Hà Nội nên em gửi biếu". Nói là làm. Nửa tiếng sau có điện thoại shipper. Nhận về mấy phần phở sạch đẹp nóng hổi. Đun lại nước dùng chế vào ăn thử. Ngon số dzách.
